Năm ngoái tôi đề nghị nghỉ việc. HR nói lý do phải viết rõ ràng.


Tôi viết: lý do cá nhân.
Cô ấy nói quá mơ hồ. Cần cụ thể hơn.
Tôi thêm một dòng: biến cố gia đình.
Cô ấy hỏi, biến cố gì. Ai. Mối quan hệ ra sao. Có cần công ty giúp đỡ không.
Tôi nói, cha tôi nhập viện.
Cô ấy gật đầu. Ghi lại. Rồi hỏi, bệnh gì. Bệnh viện nào. Bao lâu nằm viện.
Tôi nhìn cô ấy. Nói thật.
“Không phải bệnh. Là nợ cờ bạc. Chủ nợ đến tận nơi. Mẹ tôi bảo tôi về.”
Cô ấy dừng bút. Đột nhiên tiếng điều hòa lớn hơn.
Rồi cô ấy nói một câu tôi còn nhớ đến bây giờ.
“Dù sao cũng nên ghi vào. Công ty cần đánh giá mức độ rủi ro khi nhân viên nghỉ việc.”
Sau đó tôi mới biết.
Họ không cần lý do. Mà là dữ liệu.
Mỗi tờ đơn nghỉ việc ghi “lý do cá nhân” đều bị phân thành các nhãn. Biến cố gia đình. Người thân nhập viện. Loại bệnh cụ thể. Thời gian nằm viện.
Tính ra một thứ gọi là “Chỉ số ổn định nhân viên”.
Dùng để quyết định năm sau ai được tăng lương. ai được điều chuyển. ai không gia hạn hợp đồng.
Tờ đơn của tôi cuối cùng đã nộp.
Trong phần lý do vẫn là bốn chữ: lý do cá nhân.
Phía sau tôi viết một dòng nhỏ.
“Nếu hỏi nữa, tôi sẽ ghi ‘Lý do công ty’.”
Cô ấy thấy rồi. đóng dấu. Không nói gì nữa.
Ngày nghỉ việc, gặp một sinh viên mới tốt nghiệp trong thang máy. Cầm tờ nghỉ phép. Lý do: việc riêng.
Người nhân viên cũ bên cạnh vỗ vai cậu ấy: “Đổi thành ‘Gia đình sum họp’. dễ duyệt hơn.”
Cửa thang máy đóng lại.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim