Thầy nghỉ việc ngày hôm đó, mời tôi ăn mì kéo.


Làm việc mười hai năm. Ba mươi tám tuổi. Nhân viên trung cấp.
Anh ấy nói, công ty mỗi năm tuyển sinh viên mới ra trường, không phải để có máu mới.
Là để có máu rẻ.
Một người lương tám nghìn, có thể đổi lấy bạn một người ba mươi lăm nghìn.
Ba thầy tướng, bằng một Khổng Minh.
Huống hồ bạn không phải Khổng Minh. Bạn chỉ là một thợ lành nghề.
Sau ba mươi lăm tuổi, lương của bạn sẽ vượt quá giá trị bạn tạo ra.
Không phải là bạn không cố gắng.
Là hệ thống đã tính toán sẵn rồi.
Năm bốn mươi tuổi, bạn sẽ trở thành nguồn lực chi phí cao.
Rồi có lần tổ chức lại cơ cấu tổ chức.
Bạn đi. Công việc của bạn bị chia thành ba phần, giao cho ba sinh viên mới ra trường.
Họ làm không bằng bạn.
Nhưng cộng lại rẻ hơn bạn.
Anh ấy đi đến một công ty nhỏ. Lương một nửa.
Nhưng ở đó không tính là chi phí. Tính là nhân lực.
Anh ấy vỗ vai tôi: Bạn năm nay hai mươi tám, còn bảy năm nữa.
Bảy năm không phải để thăng chức.
Là để bạn tìm nơi không định giá bạn trước khi bị định giá.
Năm nay tôi ba mươi tư.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim