Nếu người Mỹ thực sự không đủ khả năng mua sắm, họ sẽ cắt giảm chi tiêu. Nhưng dữ liệu cho thấy, chi tiêu tiêu dùng vẫn mạnh mẽ. Doanh số bán lẻ và chi tiêu cá nhân của Mỹ tiếp tục tăng, không có dấu hiệu suy thoái. Dữ liệu cho thấy, người dân không chỉ mua hàng thiết yếu mà còn mua giải trí, du lịch và hàng không thiết yếu.
Nếu dữ liệu tốt như vậy, tại sao người Mỹ vẫn cảm thấy nghèo? 《經濟學人》 đưa ra lời giải thích về tâm lý học và chính trị. Trước tiên là sự khác biệt trong nhận thức về mức giá so với tỷ lệ lạm phát, các nhà kinh tế nhìn vào “tỷ lệ lạm phát giảm” (giá cả tăng chậm lại), còn người dân nhìn vào “mức giá” (trứng vẫn đắt gấp đôi so với năm 2019). Người dân mong đợi giá sẽ “giảm trở lại”, nhưng điều này hiếm khi xảy ra trong kinh tế (đó là giảm phát, thường còn tồi tệ hơn). Hiện tượng “ký ức về giá” này gây ra nỗi đau.
Thứ hai là thiên kiến về tần suất, mọi người cực kỳ nhạy cảm với sự tăng giá của các mặt hàng thường xuyên mua (như thực phẩm, xăng dầu), mặc dù những mặt hàng này chiếm tỷ trọng không lớn trong tổng chi tiêu. Còn các mặt hàng như TV, điện tử thì giảm giá, ít người để ý. Thứ ba là câu chuyện chính trị, các chính trị gia (đặc biệt là Trump và đảng Cộng hòa) liên tục nhấn mạnh “suy thoái kinh tế”, “tồi tệ nhất trong lịch sử”, điều này làm sâu sắc thêm nhận thức tiêu cực của người dân.
Ba cơ chế tâm lý của ảo giác Mỹ
Sai lệch ký ức về giá: Mong giá giảm về năm 2019, nhưng giảm phát còn nguy hiểm hơn lạm phát
Thiên kiến về tần suất: Cảm nhận rõ ràng về tăng giá thực phẩm, xăng dầu, nhưng không để ý đến giảm giá điện tử
Phóng đại câu chuyện chính trị: Trump liên tục nhấn mạnh “suy thoái kinh tế” ảnh hưởng đến nhận thức
Bệnh của Đài Loan: Sự thật tàn nhẫn về 70% nhân viên bị trung bình hóa
So sánh với thực trạng Đài Loan, dù được hưởng lợi từ sự phát triển rực rỡ của ngành trí tuệ nhân tạo và bán dẫn, thúc đẩy GDP và giá trị tài sản, nhưng cấu trúc lương không đồng đều và tỷ lệ thu nhập so với giá nhà cao khiến đa số người dân khó cảm nhận được lợi ích của tăng trưởng kinh tế. Tăng trưởng lương của Đài Loan chủ yếu tập trung vào ngành công nghệ và bán dẫn. Theo thống kê, khoảng 70% nhân viên có mức lương thấp hơn trung bình. Đối với 70% người Đài Loan đó, thực tế lương của họ có thể thực sự đi lùi, không phải ảo giác, mà là do họ bị “trung bình hóa”.
Nhờ vào đợt bùng nổ AI server và bán dẫn trong năm 2024-2025 (TSMC, Quảng Đức, Hon Hai, v.v.), GDP của Đài Loan tăng trưởng ấn tượng, xuất khẩu liên tục đạt kỷ lục mới. Chỉ số chứng khoán Đài Loan trong hai năm qua liên tục lập đỉnh mới, đối với nhóm đầu tư cổ phiếu, ETF, tài sản thực sự đã tăng mạnh. Và khả năng tiêu dùng của nhóm này cũng rất ấn tượng, qua các dịp lễ hội mua sắm và du lịch nước ngoài có thể thấy rõ.
Nhưng tại Đài Loan, ngoài ngành bán dẫn và công nghệ, nhiều ngành truyền thống và dịch vụ khác mức tăng lương không theo kịp lạm phát. Đau đớn về nhà ở của Đài Loan bắt nguồn từ tỷ lệ thu nhập so với giá nhà cực cao, giá nhà tăng dài hạn vượt xa mức lương cơ bản, khiến giới trẻ cảm thấy “dù tiết kiệm thế nào cũng không theo kịp”. Mặc dù chỉ số giá tiêu dùng chính thức (CPI) của chính phủ rất thấp (tháng 12 năm 2025 CPI tăng 1.31% cả năm trung bình 1.66%, lần đầu tiên trong 4 năm giảm xuống dưới 2%), nhưng các khoản chi tiêu dễ cảm nhận nhất như “chi phí ăn ngoài” và “tiền thuê nhà” thường tăng cao hơn nhiều.
Một bữa cơm từ 80元 lên 100元 rồi 120元, mức tăng 50% này gây sốc tâm lý lớn hơn nhiều so với tuyên bố của chính phủ về “lạm phát nhẹ nhàng”. Cảm giác về “chỉ số bữa cơm” này chính là điểm đau thực sự của người dân Đài Loan.
Nguyên nhân cấu trúc của bệnh Đài Loan: Chính sách tỷ giá của Ngân hàng Trung ương
Năm ngoái tháng 11, 《經濟學人》 đề cập đến “bệnh Đài Loan”, chỉ rõ vấn đề cấu trúc lâu dài của nền kinh tế hướng xuất khẩu của Đài Loan, cốt lõi là Ngân hàng Trung ương cố giữ tỷ giá đồng Đài tệ thấp để duy trì sức cạnh tranh xuất khẩu, dẫn đến đồng tiền bị định giá thấp nghiêm trọng, gây ra nhu cầu nội địa yếu, lương trì trệ, giá nhà tăng cao, người dân khó chia sẻ thành quả kinh tế, tạo ra hiện tượng “phù phiếm dữ liệu, cảm giác trì trệ”.
Để bảo vệ xuất khẩu (ngành công nghệ), Ngân hàng Trung ương duy trì tỷ giá đồng Đài tệ yếu trong thời gian dài. Điều này cũng khiến người Đài Loan phải trả giá cao hơn khi mua hàng nhập khẩu (năng lượng, nguyên vật liệu, iPhone). Khi GDP bình quân của Đài Loan đã vượt Nhật Hàn, và của cải trung bình cao hơn Pháp, bạn có cảm nhận gì không? Đối với người Đài Loan, “không đủ khả năng mua sắm” không phải là ảo giác, mà là “bệnh Đài Loan” mang tính cấu trúc.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Người Đài Loan không đủ khả năng mua nhà? 《The Economist》 tiết lộ sự khác biệt giữa ảo tưởng của Mỹ và bệnh của Đài Loan
《經濟學人》指出美國買不起屬心理幻覺,實質薪資跑贏通膨。台灣不同,70% 員工薪水低於平均,房價所得比全球前三,便當漲 50%。台灣病核心:央行壓匯率保出口,導致薪資停滯、房價高漲。人均 GDP 超日韓,平均財富高於法國,多數人卻無感。
Mỹ Ảo giác: Thu nhập thực tế vượt lạm phát nhưng cảm giác nghèo đi
《經濟學人》近期發表文章稱,儘管美國人普遍抱怨「活不下去」,但從宏觀經濟數據來看,美國家庭的財務狀況其實比疫情前更好。這種現象被稱為「海市蜃樓」,也就是幻覺。文章指出,自 2019 年以來,美國的物價累計上漲了約 20%,但在同一時期,美國工人的時薪中位數上漲了約 25-30%。經通膨調整後的「實質薪資」是上升的,這意味著普通美國人現在工作一小時能買到的東西,比疫情前還要多一點。
Nếu người Mỹ thực sự không đủ khả năng mua sắm, họ sẽ cắt giảm chi tiêu. Nhưng dữ liệu cho thấy, chi tiêu tiêu dùng vẫn mạnh mẽ. Doanh số bán lẻ và chi tiêu cá nhân của Mỹ tiếp tục tăng, không có dấu hiệu suy thoái. Dữ liệu cho thấy, người dân không chỉ mua hàng thiết yếu mà còn mua giải trí, du lịch và hàng không thiết yếu.
Nếu dữ liệu tốt như vậy, tại sao người Mỹ vẫn cảm thấy nghèo? 《經濟學人》 đưa ra lời giải thích về tâm lý học và chính trị. Trước tiên là sự khác biệt trong nhận thức về mức giá so với tỷ lệ lạm phát, các nhà kinh tế nhìn vào “tỷ lệ lạm phát giảm” (giá cả tăng chậm lại), còn người dân nhìn vào “mức giá” (trứng vẫn đắt gấp đôi so với năm 2019). Người dân mong đợi giá sẽ “giảm trở lại”, nhưng điều này hiếm khi xảy ra trong kinh tế (đó là giảm phát, thường còn tồi tệ hơn). Hiện tượng “ký ức về giá” này gây ra nỗi đau.
Thứ hai là thiên kiến về tần suất, mọi người cực kỳ nhạy cảm với sự tăng giá của các mặt hàng thường xuyên mua (như thực phẩm, xăng dầu), mặc dù những mặt hàng này chiếm tỷ trọng không lớn trong tổng chi tiêu. Còn các mặt hàng như TV, điện tử thì giảm giá, ít người để ý. Thứ ba là câu chuyện chính trị, các chính trị gia (đặc biệt là Trump và đảng Cộng hòa) liên tục nhấn mạnh “suy thoái kinh tế”, “tồi tệ nhất trong lịch sử”, điều này làm sâu sắc thêm nhận thức tiêu cực của người dân.
Ba cơ chế tâm lý của ảo giác Mỹ
Sai lệch ký ức về giá: Mong giá giảm về năm 2019, nhưng giảm phát còn nguy hiểm hơn lạm phát
Thiên kiến về tần suất: Cảm nhận rõ ràng về tăng giá thực phẩm, xăng dầu, nhưng không để ý đến giảm giá điện tử
Phóng đại câu chuyện chính trị: Trump liên tục nhấn mạnh “suy thoái kinh tế” ảnh hưởng đến nhận thức
Bệnh của Đài Loan: Sự thật tàn nhẫn về 70% nhân viên bị trung bình hóa
So sánh với thực trạng Đài Loan, dù được hưởng lợi từ sự phát triển rực rỡ của ngành trí tuệ nhân tạo và bán dẫn, thúc đẩy GDP và giá trị tài sản, nhưng cấu trúc lương không đồng đều và tỷ lệ thu nhập so với giá nhà cao khiến đa số người dân khó cảm nhận được lợi ích của tăng trưởng kinh tế. Tăng trưởng lương của Đài Loan chủ yếu tập trung vào ngành công nghệ và bán dẫn. Theo thống kê, khoảng 70% nhân viên có mức lương thấp hơn trung bình. Đối với 70% người Đài Loan đó, thực tế lương của họ có thể thực sự đi lùi, không phải ảo giác, mà là do họ bị “trung bình hóa”.
Nhờ vào đợt bùng nổ AI server và bán dẫn trong năm 2024-2025 (TSMC, Quảng Đức, Hon Hai, v.v.), GDP của Đài Loan tăng trưởng ấn tượng, xuất khẩu liên tục đạt kỷ lục mới. Chỉ số chứng khoán Đài Loan trong hai năm qua liên tục lập đỉnh mới, đối với nhóm đầu tư cổ phiếu, ETF, tài sản thực sự đã tăng mạnh. Và khả năng tiêu dùng của nhóm này cũng rất ấn tượng, qua các dịp lễ hội mua sắm và du lịch nước ngoài có thể thấy rõ.
Nhưng tại Đài Loan, ngoài ngành bán dẫn và công nghệ, nhiều ngành truyền thống và dịch vụ khác mức tăng lương không theo kịp lạm phát. Đau đớn về nhà ở của Đài Loan bắt nguồn từ tỷ lệ thu nhập so với giá nhà cực cao, giá nhà tăng dài hạn vượt xa mức lương cơ bản, khiến giới trẻ cảm thấy “dù tiết kiệm thế nào cũng không theo kịp”. Mặc dù chỉ số giá tiêu dùng chính thức (CPI) của chính phủ rất thấp (tháng 12 năm 2025 CPI tăng 1.31% cả năm trung bình 1.66%, lần đầu tiên trong 4 năm giảm xuống dưới 2%), nhưng các khoản chi tiêu dễ cảm nhận nhất như “chi phí ăn ngoài” và “tiền thuê nhà” thường tăng cao hơn nhiều.
Một bữa cơm từ 80元 lên 100元 rồi 120元, mức tăng 50% này gây sốc tâm lý lớn hơn nhiều so với tuyên bố của chính phủ về “lạm phát nhẹ nhàng”. Cảm giác về “chỉ số bữa cơm” này chính là điểm đau thực sự của người dân Đài Loan.
Nguyên nhân cấu trúc của bệnh Đài Loan: Chính sách tỷ giá của Ngân hàng Trung ương
Năm ngoái tháng 11, 《經濟學人》 đề cập đến “bệnh Đài Loan”, chỉ rõ vấn đề cấu trúc lâu dài của nền kinh tế hướng xuất khẩu của Đài Loan, cốt lõi là Ngân hàng Trung ương cố giữ tỷ giá đồng Đài tệ thấp để duy trì sức cạnh tranh xuất khẩu, dẫn đến đồng tiền bị định giá thấp nghiêm trọng, gây ra nhu cầu nội địa yếu, lương trì trệ, giá nhà tăng cao, người dân khó chia sẻ thành quả kinh tế, tạo ra hiện tượng “phù phiếm dữ liệu, cảm giác trì trệ”.
Để bảo vệ xuất khẩu (ngành công nghệ), Ngân hàng Trung ương duy trì tỷ giá đồng Đài tệ yếu trong thời gian dài. Điều này cũng khiến người Đài Loan phải trả giá cao hơn khi mua hàng nhập khẩu (năng lượng, nguyên vật liệu, iPhone). Khi GDP bình quân của Đài Loan đã vượt Nhật Hàn, và của cải trung bình cao hơn Pháp, bạn có cảm nhận gì không? Đối với người Đài Loan, “không đủ khả năng mua sắm” không phải là ảo giác, mà là “bệnh Đài Loan” mang tính cấu trúc.